Tình khúc 2018 - Nguyễn Đình Minh

 

vanhaiphong trân trọng giới thiệu chùm thơ của nhà thơ Nguyễn Đình Minh, trưởng ban văn trẻ Hội NVHP, đây là một chùm thơ tình chan chứa những nỗi người trắc ẩn, vẻ đẹp bi thương bí ẩn của tình yêu.


Tình khúc 2018

Thơ mách nước tìm em, trỏ ta về Kinh Bắc

Đình Bảng đây,

Đâu váy buông chùng?

Ở nơi nào những gương mặt búp sen?

Cuống rạ đồng chiều dấu chân ai tướp máu!


Thuyền thúng thả sông Cầu chở phận người quan họ

Còn hồn câu quan họ

Gió trời cuốn đi…

Ai hóa đá nhớ thương để dòng nghẹn lững lờ

Ủ mãi giữa lòng mình một vừng trăng vỡ?


Theo vết người xưa, cầm câu thơ ngày cũ

Soi vào Kinh Bắc xa xăm

Chỉ thấy chung chiêng vành nón ba tầm

Em ở đâu vẫn như là sương khói?


Bất chợt chạm trái tim nhà thơ run rẩy

Vẫn phiêu diêu trong lãng đãng hương trầm

Diêu Bông hỡi...Diêu Bông...!!!

Day dứt tiếng gọi tình bên sông thầm thĩ chảy.


Tình khúc mùa đông


Tiếng tích tắc gặm mùa xuân tươi thắm vẹt mòn

Con ve tháng 5 chôn xác vào cuối hạ

Lá vàng trút hồn thu xuống cỏ

Mây cánh vạc đầy trời đeo mặt mùa đông!


Muôn thuở mùa xoay trên trái đất tròn

Nhưng mùa yêu nhân gian vẫn xanh ngời sắc lá

Ngây ngất mảnh trời say thơm rượu

Ánh mắt trao nhau như nắng ấm trưa vườn…


Và một ngày có thể hóa trăm năm

Khi thân xác nhập vào nhau dâng sóng trẻ

Khi hồn vía vắt cạn mình hiến lửa

Chỉ khoảnh khắc ấy thôi, đâu cứ phải vĩnh hằng?


Nào có chấp gì chút lạnh giá mùa đông

Nhựa vẫn chảy âm thầm trong mạch gỗ

Như ta bắc về nhau nhịp cầu đầy thương nhớ

Mùa đến từ lòng người, có phải không em?

 


Tình khúc biển xanh

Sẽ ngớ ngẩn và vô duyên khi khen biển rộng dài

Bởi trái đất lẽ ra phải gọi là trái nước?

Vậy mà biển chưa bao giờ chảy qua vòng tay đất

Và vì mải rộng dài

Nên biển mãi đơn côi.

 

Sẽ là kẻ khạo khờ khi hoài công dò biển nông sâu

Biển ngay dưới bàn chân, biển chẳng sâu bằng cát

Tưởng vĩnh cửu vô biên… vẫn có ngày biển chết

Tỷ năm không ngọt được lòng mình!?

 

Để che nỗi cô đơn, biển gào réo điên cuồng

Mỗi sớm thủy triều đi, có thấy lòng trống rỗng?

Biển cậy mặn. Ừ thì biển mặn!

Nhưng hạt muối chẳng một mình kết mọi vị thế gian.

 

Biển có nhìn sông? Chịt chằng những sông cái, sông con

Nối những bến bờ, bồi phù sa cho đất

Đồi nuôi cây, đồi bên nhau từng cặp

Núi gọi chim về, đâu cũng núi đôi!

 

Bỗng thương biển bạc đầu nghìn thuở lẻ loi.

Biển có về với ta không?

Biển chớ nhầm ta như hạt cát

Sự vô biên của lòng người vượt qua trời qua đất

Nên biển cũng chỉ  như hạt nước ở dưới trời!

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Diễn giả giơ tay lên: - Yên lặng cho! Vâng, thưa quý vị, chẳng có gì khác nhau...
Hình ảnh
Những âm thanh man rợ đó hình như vừa thách thức các hiệp sĩ nhận đấu vừa...
Hình ảnh
Đêm thao thức, bao cảm xúc vỡ oà Quyện vào nhau muôn lần thêm rưng rức Trắng...
Hình ảnh
Tuân nói: - Mình định viết một bài thơ dài, nhan đề: Tôi có lỗi. Tuân nói rõ...
Hình ảnh
Tôi đi thi đại học rồi học xa nhà, lên phố vẫn cố kiếm việc làm thêm trang...
Hình ảnh
Truyện ngắn “Bắt đầu và kết thúc” của tác giả Trần Quỳnh Nga đăng trên...
Hình ảnh
Sau tiếng thét khiếp đảm của thằng bé, mới có ba bốn hình thù quái đản ...
Hình ảnh
Đứa con trả lời: - Con làm một cái máng đựng thức ăn, nếu con lớn con sẽ...
Hình ảnh
Kính gửi: Anh chị em Hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng. Theo thông tin của BTC...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay4503
mod_vvisit_counterHôm qua4127
mod_vvisit_counterTất cả9450097
Hiện có 430 khách Trực tuyến