Giấc mơ của bà nội – Truyện ngắn của Ma Văn Kháng

Bà nội đã ngoại bẩy mươi! Điều đó thấy rõ trước hết là việc bà không đi xe đạp, rồi không đi bộ đến chơi với chúng tôi ngày chủ nhật nữa. Bà đi xe ôm được một thời gian rồi sau cùng không dám đi cả xe máy bố tôi đến đón. Bà kêu sóc, đau xương cốt. Bà đi xích lô và bảo người đạp xe đi thật chậm...

Đọc thêm...

Đời thế mà vui – Truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp

Thằng bé thấy đói. Nó ra rổ bát tìm cái ăn. Mẹ nó trước khi đi đã để quà cho nó.: cơm nguội với nải chuối luộc. Đường lên chợ thị xã ba mươi cây số. Ô tô của chú Hảo đến trưa mới về.
Thằng bé ngồi xổm ở góc nhà bóc chuối ăn. Nó bầy những cái bát ra rồi cắn từng miếng chuối cho vào bát. Đây là mâm cỗ tướng. ăn cỗ có nó, mẹ nó và ông khách qua đường...

Đọc thêm...

Báo hiếu: trả nghĩa mẹ - Truyện ngắn của Nguyễn Công Hoan (1903 - 1977)

Não lòng thay! Bà cụ ở dưới suối vàng, có thiêng chăng tá? Giá bà cụ biết rằng mình được con nó báo hiếu, làm đám ma long trọng dường này, thì hẳn cũng ngậm cười. mà nhất là giá bà cụ lại trông thấy trước rằng con trai và con dâu mình nó thương mình quá thế thì chắc lúc "thụ bệnh", cũng chẳng đành tâm mà nhắm mắt!...

Đọc thêm...

Đánh thức tiềm lực - Nguyễn Duy

Trong đề chỉ là những câu mở đầu của bài thơ “Đánh thức tiềm lực” thôi. Tôi rất ngạc nhiên, tôi không nghĩ Bộ GDĐT lại đưa đề tài này vào chương trình thi của học sinh THPT. Nhưng tôi mừng vì cách ra đề làm cho học sinh tiếp cận với khuynh hướng mở. Đây là điều rất cần thiết trong thời điểm hiện tại.

Đọc thêm...

Bài Haiku – Truyện ngắn của Lê Đạt (1029 - 2008)

Chiều chiều trên con tùng lộ, nơi ông mặc tư về lẽ trầm luân của thế sự, con họa mi trống nhiều lần đã phải bỏ dở bản tình ca ba mươi sáu điệu, e làm kinh động những ý thức siêu đẳng của bậc cao tăng...

Đọc thêm...

Trương Chi - Truyện ngấn của Nguyễn Huy Thiệp

Còn tôi, tôi có cách kết thúc khác. Đấy là bí mật của riêng tôi. Tôi biết giây phút rốt đời Trương Chi cũng sẽ văng tục. Nhưng đấy không phải là lỗi ở chàng.
Mỵ Nương sống suốt đời sung sướng và hạnh phúc.
Điều ấy vừa tàn nhẫn, vừa phi lý.
Lẽ đời là thế...

Đọc thêm...

Vàng Sao - Truyện ngắn của Chế Lan Viên (1920-1989)

Đè lên người này, cỡi lên người nọ, ở trần gian, ta đã tin vào tài năng chói sáng của ta. Ta kiêu ngạo, vênh vang: sự đọng vàng của thiên vạn tải cũng không khó chịu hơn thế nữa. Nhưng thử bay lên một chút, có phải linh hồn ta vụt khô héo đi chăng?...

Đọc thêm...

Chuyện tình kể trong đêm mưa (kì 2) - Truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp

Những người lính biên phòng do Lò Văn Ngân chỉ huy phục kích đã bắn chết ông ta khi mang thuốc phiện vượt qua biên giới. Lò Văn Ngân được thăng chức trmg úy. Ngân cưõi con ngựa sông Đông đến chơi nhà Muôn. Anh tặng Muôn đôi vòng tay bạc. Muôn hỏi:
- Nếu giết được một người thì được tăng một chức à?...

Đọc thêm...

Truyện tình kể trong đêm mưa – Truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp

Cô gái cười, nụ cười rất nhiều hứa hẹn rồi chạy bỏ đi. Hai ông già đi theo cô gái ngồi thụp ngay xuống lòng đường rồi thả gà ra. Lập tức, hai con gà xông vào đánh nhau túi bụi. Đám đông bu lại thành một vòng tròn, lộn xộn, điên cuồng, phấn khích không tưởng tượng được...

Đọc thêm...

Sống dễ lắm - Truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp

Sống dễ lắm ! Cứ nhìn vào mắt bọn trẻ con mà sống.Có điều phải trung thành với công việc... Đừng có như hai thằng trời đánh kia ! Tớ thề rằng chúng nó sẽ phản bội nghề dạy học. Cô nào yêu chúng rồi sẽ đau khổ... Chúng nó thì có dạy ai?...

Đọc thêm...

Tội ác và trừng phạt - Truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp

Cô gái mà tôi nhắc đến ở đầu bài viết này không phải là người không có tâm hồn. Tôi còn nhớ ở miền núi, người ta đã giết chết những con gà rồi buộc cao lên sào chỉ vì con gà ấy phá hoại vườn rau...

Đọc thêm...

Giấc mơ ông lão vườn chim - Anh Đức (1935-2014)

Đám người nghe ông lão dặn thế thì đều dạ. Mặc dù ông lão nói câu nào câu nấy cứ như là hạ lịnh, nhưng ngó bộ ai nấy đều nghe ông răm rắp, chừng như họ có vẻ tin tưởng và kính nể ông dữ lắm.
Đám người đó đều đi về xóm bìa rừng, trừ một cô du kích thì cũng ghé vô cụm tràm với ông lão...

Đọc thêm...

Con sóc - Truyện ngắn của Ma Văn Kháng

Chúng tôi cưới nhau sau chuyện này một năm. Con sóc, đâu có phải là một sinh vật tầm thường, một ngẫu nhiên số học. Nó là cái hữu hình của một sức mạnh thiên thiên. Mọi sự tồn tại đều có cái lý của nó, thượng đế lòng lành đã xếp sắp ban rải tình yêu cho muôn vật, Hà bảo tôi vậy. Hà rất thích con sóc. áo con trai của nàng thêu hình con sóc. Chùm chìa khoá xe máy của nàng đeo một con sóc bông...

Đọc thêm...

Bài thơ "Qua Thậm Thình" và câu chuyện của tác giả

Cứ đời này truyền lại cho đời khác thì đấy là nơi ngày xưa Vua Hùng dựng lầu giã gạo. Vua tuyển về hàng trăm cô gái đẹp như tiên giã chày đôi chày ba, khi cối gạo đã trắng tinh, các cô nghỉ ngơi múa hát

Đọc thêm...

Bài Toán Đố Cuối Năm - Truyện ngắn của Nguyễn Nhật Ánh

Sự lo lắng của vợ kéo tôi về với thực tế. Vợ chồng tôi có tất cả năm đứa con. Con Nhạn lớn nhất, mười bốn tuổi. Kế đến là thằng Luân, con Nga, thằng Quang và cuối cùng là thằng Ðạt, đứa út, ba tuổi. Với đàn con như vậy, tết nhứt hai vợ chồng tôi chỉ lo ăn cũng đủ mệt, cách chi nghĩ đến chuyện may sắm. Bây giờ với xấp vải cơ quan cho, cũng chỉ may được một bộ đồ thôi. Nhưng mà nên may cho đứa nào?...

Đọc thêm...

Kẻ vô học - Truyện ngắn của Nguyễn Một

Đồng đội kể rằng:Khi niềm vui chiến thắng đã gần kề, hai cha con gặp nhau trên đường hành quân, họ ôm nhau, ôm như thể dính vào nhau và họ đã chết trong tư thế lạ lùng như vậy. Họ chết cứng, bọn Mỹ ném quả bom ngạt CPU cuối cùng xuống mặt trận Xuân Lộc trước khi tháo chạy. Lúc ấy, hắn mới mười lăm tuổi, mười lăm tuổi nhưng hắn đã là lực điền, một lao động chính, khi nghe tin cha và anh hắn hy sinh, mẹ hắn ngất xỉu trên đám ruộng đang cấy dở, hắn vác mẹ chạy về làng...

Đọc thêm...

Chùm thơ Bùi Minh Quốc

Bùi Minh Quốc sinh ngày 3/10/1940, quê ở Mỹ Ðức, tỉnh Hà Tây. Ngay từ khi còn là học sinh trung học, ông đã sớm nổi tiếng ở miền Bắc với bài thơ Lên miền Tây. Bài thơ này đã được phổ biến rộng rãi và đưa vào chương trình giáo khoa phổ thông thời bấy giờ. Ông còn có bút danh là Dương Hương Ly.

Đọc thêm...

Đèn đêm thu - Truyện ngắn của Nguyễn Tuân (1910 - 1987)

- Lần sau, anh được lúc việc quan thanh thản, có ra chơi ngoài phố này với thầy, đừng có nên đem lính ra nhé. ồn lắm. Chúng nó có sinh vào thời vua Lê chúa Trịnh, thì cho thêm vào cái đám Kiêu binh Tam phủ được đấy. Thầy rất sợ hàng phố người ta nói vào...

Đọc thêm...

Thiên Văn – truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp

Khách lôi ở tay nải ra một miếng lương khô hơi giống mẩu bánh mì đen. Khách nhai trệu trạo, đôi mắt đăm đăm nhìn dòng nước. Khách ăn rất lâu, có vẻ như thể ăn dè. Hay đây là miếng lương khô cuối cùng? Hay trong tay nải vẫn còn lương khô nhưng chặng đường đi còn xa? Không biết...

Đọc thêm...

Tâm Hồn Mẹ - truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp

- Đấy là hồn của mẹ mày. - Thu nghiêm trang nói. Nó đã nghe đến chuyện người ta gọi hồn. - Hồn mẹ mày về bảo : "Này Đăng, con khóc đi, khóc đi cho vơi nỗi buồn... " - Nỗi buồn là gì? - Đăng hỏi. - Không biết, nhưng nó cũng giống như đánh mất cái gì. Hôm qua tao đánh mất cái cặp tóc, thế là tao buồn...

Đọc thêm...

BAY VỀ NÚI VIỄN SƠN - Truyện ngắn của Bão Vũ

Cây đa ấy có từ trước khi những cụ già nhất hiện nay ra đời, trước cả khi ông nội của các cụ ấy được sinh ra… Kể một câu chuyện cổ, thay cho câu mở đầu “ngày xửa ngày xưa”, người ta nói theo những cữ phát triển của cây đa: “Từ hồi cây đa Phụng Hạ mới cao đến bụng… Hồi cây đa thôn mình mới cao đến vai người…

 

Đọc thêm...

Sống dễ lắm – truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp

Ông giáo Chi tiễn người học trò rồi mà cứ thẫn thờ tần ngần đến suốt mấy tiếng đồng hồ. Hôm sau, hôm sau nữa ông cứ lơ lửng như người mất hồn. Nhiều lúc, ông giáo Chi bỗng thấy người mình tựa như nhẹ bỗng, nhẹ đến nỗi tưởng như có thể bay lên được kia ! Chao ôi ! Ước gì ông có thể bay lên trời được ! Như những ngọn gió!...

Đọc thêm...

A. VÔZNHÊXENXKI: Triệu bông hồng

"Triệu bông hồng" (sáng tác năm 1983) có phần nhạc của nhạc sĩ kiệt xuất người Latvia Raimond Pauls, phần lời là thi phẩm cùng tên của nhà thơ lớn người Nga, Andrey Voznesensky.

Đọc thêm...

Báo hiếu: trả nghĩa cha - Truyện ngắn của Nguyễn Công Hoan (1903-1977)

Vả lại, không nhân ngày giỗ bố, mà làm bữa tiệc cho thực linh đình, mời mọc cho thực đông khách, để tỏ rằng mình tuy nhờ trời làm ăn đã được khá, nhưng chẳng phải hạng uống nước quên nguồn - bởi đạo làm con là phải báo hiếu cho cha mẹ, để khỏi phụ công sinh thành dưỡng dục - thì thế gian họ cũng cười cho...

Đọc thêm...

Chuyện có thể xảy ra - Truyện ngắn của Bão Vũ

 

- Cả ông nữa, cũng thế nốt! Thôi ăn đi, chân hươu đấy! Hơi dai nhưng bổ. Vợ tôi không phải người mẫu da màu Alise Cucula nổi tiếng với cặp môi nhạt cực kỳ gợi cảm như ông nghĩ. Nó cũng không biết hôn, mặc dù tôi đã dạy nhiều. Nó bảo: "Bẩn!"
Tôi đành phải tin rằng Ngang có khả năng kỳ diệu thật!..

Đọc thêm...

Con sư tử một năm Quý Sửu - Truyện ngắn của Nguyễn Tuân (1910-1987)

- Chữ Nho bây giờ hết thời rồi. Sách thánh hiền bây giờ chỉ còn là đám giấy loại. Mỗi vụ Trung Thu, bọn làm đầu sư tử phá hại không biết bao nhiêu là sách của cổ nhân. Một cái hồi loạn Văn Thân, bọn ta đã bị cái nạn ấy rồi. Bao nhiêu sách giấy bản là đem ra làm áo giáp hết... Bác không tin lời tôi nói thì hôm nào thử lấy một mũi mác đâm xem có thể thấu qua được một cuốn Tính Lý này không...

Đọc thêm...

Lễ Cầu Phúc - Truyện ngắn của Lỗ Tấn ( Trung quốc 1881-1936)

Cứ nhìn cái vẻ cười, nghe cái giọng nói của họ, đại khái chị cũng đã biết họ đang chế giễu mình, cho nên chị chỉ trừng mắt chứ không trả lời nửa câu, về sau, chị chẳng buồn đến cả ngoảnh đầu lại. Suốt ngày, đôi môi mím chặt với cái sẹo ở trán –cái sẹo mọi người coi như một dấu vết điếm nhục-, chị lẳng lặng quét nhà, lẳng lặng vo gạo, rửa rau...

Đọc thêm...

Trong bóng rừng - truyện ngắn của Hồ Dzếnh (1916-1991)

 

- Ba mình già rồi. Chỉ biết hút thuốc phiện. Thôi kệ!
Tôi nghĩ thế, rồi bỏ ba tôi, chạy đi tìm các trẻ nhỏ thân mật đến nỗi bây giờ tôi đâm ngờ cả những sự thân mật nhất mà loài người ban cho tôi, vì cớ là không còn tình gì trên thế gian, dưới mắt tôi, đẹp hơn thứ tình tôi đã để trôi mất...

Đọc thêm...

Đến với bài thơ hay “Làng tre” và lời bình của Nguyễn Đình San

Nhạc sỹ Nguyễn Đình San. Sinh ngày 3/3/1946. Quê : Thị xã Phú Thọ, tỉnh Phú Thọ. Ông tốt nghiệp Khoa Văn Đại học Tổng hợp năm 1968., là nhạc sĩ, nhà văn, tiến sĩ tâm lý học. Ông đã có gần chục Anbum âm nhạc được công bố: "Nhớ Hạ Long" (Audio Hồ Gươm), "Chiều nắng" (Dihavina)…

Đọc thêm...

Nhớ sông – truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Tư

Giang không hiểu sao mình nhớ hoài, nhớ ràng ràng cái ngày đó. Cho nên qua vàm lần nào Giang đều kéo con Thủy ra, Giang chỉ: má chết chỗ này nè. Con Thủy ừ hử như không, Giang hỏi: không nhớ à? Thủy lắc đầu...

Đọc thêm...

Các bài viết khác...
Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
James Joyce (1882-1941) là một tác giả nổi tiếng người Ái-Nhĩ-Lan. Người ta...
Hình ảnh
Lara sống đã hơn ba năm ở gia đình Kologrivov như sau một luỹ đá che chở:...
Hình ảnh
Bà nội đã ngoại bẩy mươi! Điều đó thấy rõ trước hết là việc bà không...
Hình ảnh
Trong chiếc áo vét tông dài, đôi ủng nam, đôi bàn tay chai sần, khiến ta liên...
Hình ảnh
Thêm một mùa cải vàng bên bờ sông nở rộ. phố đông hơn vào ngày ai đó đều...
Hình ảnh
Sáng hôm sau, Toàn đến. Toàn bảo sáng mai mới mượn được xe đạp đưa tôi ...
Hình ảnh
Sáng 10/7 tại Trung tâm Văn hóa huyện Kiến Thụy, CLB Thơ Dương Kinh đã tổ chức...
Hình ảnh
Bé thôi cười, mi chau Tay sờ then khe khẽ Đột ngột nâng cửa cao Cho mày bay...
Hình ảnh
Bác Macken, người chuyên lo quét dọn sân xướng và canh cổng, được chủ trao...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay597
mod_vvisit_counterHôm qua3491
mod_vvisit_counterTất cả10381298
Hiện có 238 khách Trực tuyến