Viết cho những mùa thu áo trắng - Tản văn của Cù Thị Thương

Có cô còn dạy, có cô nghỉ hưu. Những lớp trò cứ đi là đi mãi. Thế nhưng ai cũng có ngày “ khai giảng” đầu tiên của đời mình, ngày gặp lại thầy cô, bạn bè và sách vở sau một mùa hạ rộn ràng với nắng và những cánh đồng.

Em có về lớp học chiều nay/ Cây bàng vẫn đây, lá dường nghiêng đổ/ Mười năm rồi ta đâu thể ngỡ/ Xa một lần là mãi mãi xa. Vẫn biết là mùa thu đến rồi đi như cây bàng hết xanh rồi đỏ, chỉ là một lần để rồi mãi mãi xa nhau. Những gương mặt như ngày ấy chưa xa, con đường mưa trắng dài vệt áo. Để kí ức ùa về trong ánh mắt xốn xang. Mới vừa giữ cả một mùa hồi ức. Ngày ta gặp nhau lạ lùng bỡ ngỡ. Ánh mắt dài mà như có như không.

Sau một mùa hạ mặc nhiên bừng bừng nhiệt huyết của tuổi 16 đuổi chạy rầm rập trên con đê đầu làng. Ngày khai giảng em dịu dàng áo trắng, tinh khôi gầy e ấp buổi mới quen. Tiếng trống trường đánh thức những ước mơ, nghi vội trên màu vỏ cây già cỗi. Những chiếc lá bàng sang thu úa đỏ. Tôi lặng tìm cả bước em qua. Hình như, em giấu đi tiếng cười 16 dưới những chùm rễ bàng, vươn dài bâm xuống lớp đất đầu tiên.

Những bài học đầu tiên đầy háo hức đợi chờ, mắt em lấp lánh cả bầu trời khát vọng. Mơ ước là thênh thang giảng đường đại học, là một ngày kia trên bục giảng của trường. Nơi em biết mình thuộc về toàn vẹn nhất. Nơi em nhìn thấy mình trong ánh mắt đầu tiên. Điều không phải học mà tự nhiên đến thế. Điều mà chỉ có tuổi thần tiên áo trắng. Em biết chỉ còn mình ở những tháng năm qua. Để em biết những kí ức kia là có thật một thời hồng.

Có cô còn dạy, có cô nghỉ hưu. Những lớp trò cứ đi là đi mãi. Thế nhưng ai cũng có ngày “ khai giảng” đầu tiên của đời mình, ngày gặp lại thầy cô, bạn bè và sách vở sau một mùa hạ rộn ràng với nắng và những cánh đồng. Ngày ta chia cấp để bỡ ngỡ như bầy chim vỡ tổ, bắt gặp những cái nhìn e ấp buổi đầu tiên. Kỉ niệm tuổi trò nhớ nhớ quên quên. Bởi trang sổ đã nhòa theo năm tháng. Vệt nước mắt của người hay của mùa mưa ngâu năm đó.

Các em hãy vui cộng cả phần bao lớp học trò đi trước, Hãy nhìn nhau đã gặp ở khoảng khắc nào. Hãy cứ trao nhau những điều đẹp nhất. Một lứa tuổi quá nhiều thứ để cho đi. Hãy học cho mình và cho tất cả những người đang mong trở lại, nuối tiếc nhiều chưa sống hết tuổi hoa. Và bạn tôi ơi, lời mời chào tháng chín. Kí ức dềnh lên ăm ắp buổi tựu trường: Có ra đi thì hãy trở về/ Đến hẹn lại lên một lần tháng chín/ Dốc ngược gió tìm về thời mộng đẹp/ Hãy nhớ rằng, ta vẫn chờ em.

C.T.T

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
James Joyce (1882-1941) là một tác giả nổi tiếng người Ái-Nhĩ-Lan. Người ta...
Hình ảnh
Lara sống đã hơn ba năm ở gia đình Kologrivov như sau một luỹ đá che chở:...
Hình ảnh
Bà nội đã ngoại bẩy mươi! Điều đó thấy rõ trước hết là việc bà không...
Hình ảnh
Trong chiếc áo vét tông dài, đôi ủng nam, đôi bàn tay chai sần, khiến ta liên...
Hình ảnh
Thêm một mùa cải vàng bên bờ sông nở rộ. phố đông hơn vào ngày ai đó đều...
Hình ảnh
Sáng hôm sau, Toàn đến. Toàn bảo sáng mai mới mượn được xe đạp đưa tôi ...
Hình ảnh
Sáng 10/7 tại Trung tâm Văn hóa huyện Kiến Thụy, CLB Thơ Dương Kinh đã tổ chức...
Hình ảnh
Bé thôi cười, mi chau Tay sờ then khe khẽ Đột ngột nâng cửa cao Cho mày bay...
Hình ảnh
Bác Macken, người chuyên lo quét dọn sân xướng và canh cổng, được chủ trao...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay485
mod_vvisit_counterHôm qua3491
mod_vvisit_counterTất cả10381186
Hiện có 165 khách Trực tuyến