Vườn xưa - Bùi Chí Hùng

Với cảm xúc chân thực và giọng thơ hoài niệm, mỗi bài thơ thực sự là một câu chuyện kể thấm đẫm tình yêu thương đối với người mẹ, người vợ và những người thân yêu của mình… Có lẽ vì vậy mà thơ Bùi Chí Hùng dễ được bạn đọc đồng cảm, chia sẻ?

VHP trân trọng giới thiệu chùm thơ “Vườn xưa” rút ra từ tập “Quê vợ” của ông.

 

 

NÓI VỚI NGƯỜI ĐÃ KHUẤT

Tưởng cùng anh đi hết con đường

Chưa được nửa bỗng dưng em biến mất

Không gian nổi bão gào thảm thiết

Lốc xoay tròn bứt vụn lá xanh cây

 

Bây giờ anh đơn độc giữa bóng ngày

Căn phòng vắng tiếng cười em một thuở

Cái bếp ga đã lâu không dùng nữa

Thèm ngọn lửa xanh reo mỗi buổi chiều

 

Phố vẫn đông người mà đâu bóng em yêu

Mà vắng tiếng ngày thường da diết

Như gió ghé qua vờn bay rồi xa khuất

Cửa phòng xưa không khoá bao giờ

 

Ly rượu nồng uống cạn nỗi bơ vơ

Anh vẫn ủ khoảng đời ta tinh khiết

Khập khễnh câu thơ không bao giờ tả hết

“Thơ hoá” trước mộ em

Chút nghĩa vợ chồng…

 

Tháng 10/2014

 

 

VƯỜN XƯA

 

Con về thăm lại vườn xưa

Bao năm lưu lạc nắng mưa quê người

Ở đâu cũng thấy ngậm ngùi

Miếng ăn đổi bát mồ hôi hàng ngày

 

Bơ vơ giữa chốn khóc cười

Không quen cũng phải dậy vùi cho quen

Nhớ về quê mẹ trắng đêm

Vườn xưa thổn thức nỗi niềm thương yêu

 

Biết rằng mưa sớm nắng chiều

Lòng con canh cánh bao điều mẹ răn

“Đừng quên năm tháng cơ hàn

Bạc vàng không thể sánh ngang tình người”

 

Dù giông bão lộng chân trời

Quê nhà vẫn ấm những lời mẹ ru

Vườn người trái lạ đung đưa

Con đâu quên được vườn xưa – Quê mình.

 

Tháng 1/2015

 

 

QUÊ VỢ

 

Thị trấn nhỏ nhoi, hiền lành

Núi nhiều – ruộng ít

Lịch sử qua đây phủ màu cổ tích

Huyền thoại xa xưa – Đền miếu bây giờ

Cọc Bạch Đằng còn vang lời hịch

Khí phách vua Trần còn đọng từ xưa

 

Minh Đức ơi!

Léo lắt tiếng gà trưa

Cứ ẩn hiện những bức tường ghép đá

Ồn ã tiếng rền máy nổ

Khói trắng xi măng lan toả cả vùng

Sức vóc cha tôi lật từng phiến đá

Xây thị trấn này ngày một sinh sôi

 

Mẹt bún riêu cua

Mẹ bày trước hiên nhà

Thị trấn vươn cao trước mặt

Áo vợ tôi lành mỗi buổi chợ xa

Cái roi cha giấu kín góc nhà

Dạy đàn con nhân nghĩa

Để các cháu đi về phía bể

Vẫn nhớ thương thị trấn quê nhà

Để mỗi buổi vợ tôi về thăm các chị

Lại thấy bầu trời hương thơm ngát hoa.

 

Tháng 4/2017
B.C.H

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Diễn giả giơ tay lên: - Yên lặng cho! Vâng, thưa quý vị, chẳng có gì khác nhau...
Hình ảnh
Những âm thanh man rợ đó hình như vừa thách thức các hiệp sĩ nhận đấu vừa...
Hình ảnh
Đêm thao thức, bao cảm xúc vỡ oà Quyện vào nhau muôn lần thêm rưng rức Trắng...
Hình ảnh
Tuân nói: - Mình định viết một bài thơ dài, nhan đề: Tôi có lỗi. Tuân nói rõ...
Hình ảnh
Tôi đi thi đại học rồi học xa nhà, lên phố vẫn cố kiếm việc làm thêm trang...
Hình ảnh
Truyện ngắn “Bắt đầu và kết thúc” của tác giả Trần Quỳnh Nga đăng trên...
Hình ảnh
Sau tiếng thét khiếp đảm của thằng bé, mới có ba bốn hình thù quái đản ...
Hình ảnh
Đứa con trả lời: - Con làm một cái máng đựng thức ăn, nếu con lớn con sẽ...
Hình ảnh
Kính gửi: Anh chị em Hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng. Theo thông tin của BTC...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay155
mod_vvisit_counterHôm qua5977
mod_vvisit_counterTất cả9451726
Hiện có 184 khách Trực tuyến