Trăng vẫn tròn trên bầu trời - Truyện ngắn của Nguyễn Hoài Ân

- Sơn à! Sơn đừng buồn nữa! Sơn hãy xem nỗi buồn đó giống như một viên sỏi mà Hương vừa ném ra ngoài biển kia. Hãy giấu kỹ nó dưới đáy biển Sơn nhé! Dù cho ai đó không cần Sơn, nhưng Sơn vẫn còn có những người thương yêu Sơn rất nhiều như: mẹ Sơn, em Sơn và còn có…có cả…cả Hương nữa, cũng rất quý mến Sơn.

Đêm về, tiếng sóng biển càng nghe rõ mồn một. Từng con sóng vỗ rì rào vào bờ cát rồi phút chốc tan biến để nhường cho những con sóng khác lại đến. Những âm thanh tưởng chừng như rất quen thuộc ấy, nhưng nó lại khá xa lạ với người nào đang mang một tâm trạng nào đó. Người ta chẳng có tâm trí đâu để ý vào những con sóng đang lăn tăn ngoài khơi kia. Sơn đang tâm trạng. Và đúng như vậy, từng bước chân của nó nặng trĩu lê trên bờ cát dài.

Chiều nay tan học Sơn không về phòng trọ mà nó lặng lẽ xuống bãi biển rồi đi lang thang như thể nó đang tìm một vật gì quý giá đã đánh rơi ở nơi đây. Nhưng có lẽ không phải. Thường khi người ta làm rơi vật gì quý giá thì người ta phải cuống cuồng đi tìm, mà nó lại không như vậy. Đôi khi nó dừng lại phóng tầm mắt ra ngoài khơi xa và nghĩ ngợi về một chuyện gì đó rất đăm chiêu. Bỗng một bàn tay vỗ nhẹ phía sau. Sơn quay lại, hóa ra là con Hương Boy, con bạn chơi cũng khá thân với nó trong lớp. Sở dĩ nó có biệt hiệu là Hương Boy là vì nó là con gái nhưng nhìn cách ăn mặc, nói năng và hành động của nó chẳng khác gì một đứa con trai. Nguyễn Trần Diễm Hương là tên nó. Cái tên cũng khá dịu dàng, ấy vậy mà chẳng ăn nhập gì với cái vẻ bên ngoài của nó cả.

- Sao không về phòng trọ mà lại ra đây? - Giọng con Hương Boy vẫn cộc lốc hỏi thằng Sơn như vậy.

Thằng Sơn vẫn im lặng không nói điều gì. Con Hương Boy hứ một tiếng nặng trịch nói:

- Lại chuyện với nhỏ Phượng à? Tui đã bảo ông ngay từ đầu rồi, quen nhỏ đó không được bền lâu đâu. Tui đã nói với ông bao nhiêu lần rồi mà ông không nghe. Bây giờ thì thấy rồi đấy!

Thằng Sơn nghe vậy quay lại căng nét mặt :

- Bà im đi, bà chẳng hiểu gì đâu!

- Ừ! Thì tui không hiểu mà là rất hiểu. Có chuyện gì trong cái trường Đại học này mà qua mắt được tui chứ?

Thằng Sơn im lặng không đếm xỉa đến lời con Hương Boy nói nữa, nó lẳng lặng bỏ đi thật nhanh. Con Hương Boy hiểu nó cần thời gian để tĩnh lặng nên nó không theo nó nữa. Để cho nó làm gì nó cảm thấy thoải mái nhất. Đấy mới chính là liều thuốc xoa dịu trái tim của nó bây giờ.

***

Thằng Sơn quen nhỏ Phượng từ khi nhỏ mới nhập học vào trường. Sơn học trên nhỏ Phượng một khóa. Phượng là một cô sinh viên Văn khoa dịu dàng, dễ thương, dáng người mảnh khảnh nên lần đầu tiên Sơn gặp cô bé thì trái tim Sơn cũng bắt đầu cựa quậy và đem lòng yêu mến nhỏ đó. Tình cảm của họ thặt chặt sau hơn một năm thì gia đình của Sơn gặp biến cố. Ba của Sơn bị tại nạn lao động và qua đời. Sơn tạm gác việc học trở về quê để lo tang lễ cho cha và lo cho mấy em. Mẹ Sơn thì bị bệnh tim chỉ làm những công việc nhẹ trong gia đình. Ba Sơn mất cũng có nghĩa là nguồn thu nhập chính của gia đình cũng bị mất đi. Anh em của Sơn sắp phải đối mặt với việc nghỉ học. Sơn không đành lòng nhìn các em thơ nghỉ học quá sớm. Nó xin phép nhà trường làm giấy bảo lưu kết quả rồi đi làm để phụ giúp thêm cho các em ăn học. Nhờ trời thương xót cho hoàn cảnh gia đình của nó. Mẹ nó uống đử thứ thuốc, từ thuốc Tây, thuốc Bắc, Nam…Người ta bày uống thứ gì là tìm uống thứ đấy. Không biết uống trúng loại nào mà mẹ nó lại dần hồi phục sức khỏe. Bây giờ, mẹ Sơn có thể làm những công việc bình thường. Một hôm bà ấy gọi thằng Sơn lại bảo:

- Con đi học lại đi! Giờ mẹ cũng đi làm bình thường rồi! Để các em ở nhà mẹ lo. Với lại các cậu, các dì của con lâu lâu cũng phụ giúp nên cũng đỡ.

Thằng Sơn có vẻ lo lắng :

- Mẹ vẫn chưa khỏe hẳn đâu! Mẹ làm nhiều vậy con sợ mẹ đổ bệnh nữa!

Mẹ Sơn cười hiền từ vuốt vuốt mái tóc của nó:

- Mẹ không sao đâu con trai. Tương lai của con mới là quan trọng. Bây giờ, việc nuôi dạy cho các em mẹ lo được. Con yên tâm mà đi học lại nhé! Con bảo lưu kết quả lâu mà không học lại thì người ta sẽ hủy kết quả của con. Hãy nghe lời mẹ!

Lúc đầu thằng Sơn cũng do dự nhiều lắm. Nó tính ở quê thêm thời gian nữa để phụ giúp mẹ và chăm lo cho các em. Nhưng mẹ nó động viên và an ủi nó nên nó lên lại trên thành phố để tiếp tục học. Bấy giờ, bạn bè của nó đã học năm cuối sắp ra trường thì nó vào học lại với mấy em khóa sau. Nó cũng hơi ngại nhưng nghĩ đến mẹ và các em nên nó càng quyết tâm hơn.

***

Nghe thằng Sơn lên học lại, con Hương Boy hớt ha hớt hải chạy đến phòng trọ tìm thằng Sơn. Thấy nó, con Hương Boy nói hổn hển :

- Lên…lên… khi nào thế? Không nói trước cho tui ra đón!

Thằng Sơn nhìn nó có vẻ nhạc nhiên:

- Bà làm gì như ma đuổi vậy? Tui mới lên.

- Đã ăn gì chưa?

- Rồi!

- Nhớ ông muốn chết hà!

Thằng Sơn nghe thế đưa mắt nhìn con Hương Boy vài dạo. Nó ký đầu con Hương Boy bảo:

- Nay bà nói xạo đẳng cấp đấy? Tuần nào bà không về dưới quê gặp tui mà bày đặt nhớ với nhung.

- Thật đấy! – Nét mặt con Hương Boy có vẻ như không đùa.

Thằng Sơn khoát tay nhìn con Hương Boy với vẻ hoài nghi:

- Thôi! Bỏ đi…bỏ đi nha!

Ánh mắt của con Hương Boy hơi đượm buồn. Nó nhìn lảng về phía khác một cách mơ hồ.

Mà kể cũng lạ, không lẽ con Hương Boy có ý gì đó với thằng Sơn chăng? Từ ngày ba thằng Sơn mất thì nó luôn là đứa bên cạnh an ủi, động viên thằng Sơn nhiều nhất, nhiều hơn cả nhỏ Phượng người yêu của Sơn. Lúc thằng Sơn tạm nghỉ học về dưới quê thì tuần nào con Hương Boy cũng về thăm nó. Ban đầu mẹ thằng Sơn cũng không thích con Hương Boy lắm. Có lúc bà ấy nói nhỏ với thằng Sơn là: “Con gái con đứa gì y như con trai”. Nhưng sau nhiều lần tiếp xúc với con Hương Boy thì bà ấy lại thích cái tính của nó, vì nó thật thà và biết quan tâm đến người khác.

***

Thằng Sơn đang loay hoay chuẩn bị sách vở đi học thì chuông tin nhắn điện thoại rung lên tin…tin…Nó mở ra thì đó là tin nhắn của nhỏ Phượng bảo nó là: Chiều nay, sau giờ tan học gặp nhau để nói chuyện. Thằng Sơn đọc xong tin nhắn thì cười khoái trá tưởng là nhỏ Phượng nhớ nó nên nôn gặp. Nhưng đâu ngờ con nhỏ hẹn gặp nó là để nói lời chia tay. Nhỏ Phượng nói với nó lời ấy tỉnh bơ như một câu nói thường ngày. Còn thằng Sơn thì tai như ù đi. Nó không tin đó là sự thật. Nó cứ nói nhỏ Phượng đừng giỡn như thế nữa, nhưng con nhỏ cứng rắn nói thật to và nhiều lần thì nó mới tỉnh ngộ. Nhỏ Phượng vội vàng quay trở về bỏ mình nó đứng như một cái cây chết héo mà không biết nguyên nhân vì sao.

Tình cảm của nhỏ Phượng và Sơn bắt đầu phai nhạt khi Sơn tạm nghỉ học về quê. Những lời hỏi han động viên cũng thưa dần. Có lúc thằng Sơn gọi điện hay nhắn tin cho nhỏ Phượng thì cũng không thấy trả lời lại. Nó cứ ung dung là nhỏ Phượng giẫn dỗi gì đó vài ba hôm là hết thôi. Cũng nhiều lần con Hương Boy nói với thằng Sơn là nhìn thấy nhỏ Phượng đi chơi với một đứa con trai nào đó trên thành phố mà có lần nó vô tình bắt gặp. Nhưng thằng Sơn không tin, nó chỉ tin vào trái tim nó chung thủy thì trái tim nhỏ Phượng cũng vậy. Nhưng sự thật đã thay đổi. Nhỏ Phượng đã có người yêu mới. Đó là một anh chàng đẹp trai và giàu có hơn Sơn nhiều. Ừ thì cũng phải, Phượng là con gái một trong gia đình, và nhà nhỏ đó cũng khá giả thì cũng phải có một người yêu “môn đăng hộ đối” chứ. Sơn có gì ? Nó chỉ là một gã trai quê, nhà nghèo, bây giờ lại là trụ cột chính của gia đình thì có đứa con gái nào đi được lâu dài với nó.  Thời buổi này tụi con gái nó yêu bằng cái đầu nhiều hơn là trái tim. Từ ngày chia tay với nhỏ Phượng mặt thằng Sơn cứ u buồn. Chẳng muốn nói chuyện với ai kể cả với con Hương Boy. Đi học rồi về đóng cửa phòng trọ tự nhốt mình trong đấy.

***

Chiều nay, không thấy thằng Sơn đến trường, con Hương Boy gọi điện cho nó thì lại không liên lạc được. Nó tìm đến lớp thằng Sơn thì mấy đứa bảo cũng không biết vì sao nay nó không đến lớp. Con Hương Boy tức tốc chạy đến phòng trọ thằng Sơn thì thấy cửa ngoài đã khóa. Sơn đã đi ra ngoài. Con Hương Boy đoán là nó lại đi lang thang trên biển, vì bãi biển chính là nơi lưu giữ nhiều kỷ niệm của nó với nhỏ Phượng. Con Hương Boy vội chạy ra biển tìm thằng Sơn.

- Lại nhớ nhỏ Phượng à?- Con Hương Boy khẽ hỏi.

Thằng Sơn quay lại không mấy ngạc nhiên khi nhìn thấy con Hương Boy xuất hiện ở đây. Mặt nó ủ rũ đáp lời con Hương Boy:

- Bà không lo đi học đi, theo tui ra ngoài đây làm gì? Tui muốn yên tĩnh một mình.

Con Hương Boy không nói gì. Nó lẳng lặng nhặt lên một viên sỏi ở trên cát ném ra ngoài biển rồi nhỏ nhẹ:

- Sơn à! Sơn đừng buồn nữa! Sơn hãy xem nỗi buồn đó giống như một viên sỏi mà Hương vừa ném ra ngoài biển kia. Hãy giấu kỹ nó dưới đáy biển Sơn nhé! Dù cho ai đó không cần Sơn, nhưng Sơn vẫn còn có những người thương yêu Sơn rất nhiều như: mẹ Sơn, em Sơn và còn có…có cả…cả Hương nữa, cũng rất quý mến Sơn.

Con Hương Boy bỗng nhiên bẽn lẽn. Thằng Sơn không quen nghe những lời nói dịu dàng từ con Hương Boy như vậy. Nó nhìn con Hương Boy trân trân. Lần đầu tiên nó nhìn con Hương Boy với cự ly gần và kỹ đến như vậy. Con Hương Boy thấy thằng Sơn càng nhìn nó thì nó càng ngại ngùng và đỏ bừng cả hai má. Mặc dù đang buồn nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của con Hương Boy không giống với ngày thường tí nào thì thằng Sơn bỗng cười lên. Con Hương Boy lại càng xấu hổ, đấm vào lưng thằng Sơn thùm thụp.

Thằng Sơn phát hiện ra là khi nhìn kỹ con Hương Boy thì nó có những nét rất là con gái, rất dễ thương chứ đâu có phải giống con trai như mọi người vẫn nghĩ. Đấy chỉ là một sự sự giả lập tạo nên cái vỏ bọc để che giấu cái yếu đuối bên trong con người nó mà thôi. Nhà con Hương Boy cũng có nhiều trắc trở. Cha mẹ nó phải ly hôn khi nó còn nhỏ. Sớm ý thức được điều đó nên nó luôn tạo cho mình cái tính tự lập và mạnh mẽ khi tồn tại trong cuộc sống này. Hai đứa nói chuyện, lang thang trên bãi biển mãi cho đến khi mặt trời tắt ngấm sau chân núi…

Đêm về, vạn vật lại bắt đầu cho một hành trình mới. Ánh trăng trên biển lại nhô lên. Hôm nay ngày rằm, trăng tròn lắm. Ánh sáng của nó hòa tan với những con sóng đang lăn tăn xô vào bờ cát tạo ra một bức tranh thật đẹp, thật lãng mạn. Có những thứ hạnh phúc ta tưởng chừng như rất xa xôi, nhưng thật ra nó tồn tại xung quanh mình, chỉ có điều là mình phải có đủ lý trí để nhận ra điều ấy sớm hơn. Cũng giống như ánh trăng kia khi ta nhìn xuống biển thì nó vỡ tan ra thành trăm ngàn mảnh theo từng con sóng, nhưng khi ta ngước nhìn lên bầu trời thì nó vẫn là một vầng trăng tròn nguyên vẹn và tinh khôi…

N.H.Â

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Pha và Ny là con của cô lao công trước kia làm ở trường này, Pha được học...
Hình ảnh
Hội thảo “Tác phẩm hay - đích đến và giải pháp” do Liên chi hội Nhà văn...
Hình ảnh
Mới đây Hội Nhà văn Hải Phòng vừa tổ chức chương trình Bàn tròn văn chương...
Hình ảnh
Để diều mẹ bay lên được thì phải “chạy mồi”. Lúc này, người cầm dây...
Hình ảnh
Từ chiều tối Thứ Sáu - ngày 14 và sáng Thứ Bảy - ngày 15/9/2018 (tức mùng 5 và...
Hình ảnh
Nhưng tình hình cũng đã rõ. Đâu đâu cũng nghe đồn rằng phe công nhân đang...
Hình ảnh
– Cô nhầm rồi! Thần trừng phạt lại nói. – Anh ta đã chết quá sớm. Sống...
Hình ảnh
Do đó, sự nhầm lẫn như đã nói trên là rất dễ hiểu và theo tôi, tác giả ...
Hình ảnh
- Tôi không biết lấy ggì đền đáp ơn anh. Hôm qua chúng tôi làm lễ thành hôn...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay3367
mod_vvisit_counterHôm qua3686
mod_vvisit_counterTất cả10831451
Hiện có 290 khách Trực tuyến